TRITHUCVN Podcast
Cách đây 27 năm tại Bắc Kinh, ngày 25/4/1999, đã xảy ra sự kiện hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công đến Trung Nam Hải thỉnh nguyện ôn hòa. Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vu cáo rằng các học viên Pháp Luân Công “bao vây Trung Nam Hải”. Tuy nhiên, sự thật khách quan là các học viên Pháp Luân Công không hề “bao vây”, càng không “tấn công” Trung Nam Hải.
Mời đọc bài tại: https://trithucvn2.net/trung-quoc/su-kien-25-4-tu-thinh-nguyen-on-hoa-den-cuoc-dan-ap-phap-luan-cong-keo-dai-27-nam.html
Chúng ta biết rằng rất nhiều tín ngưỡng trên thế giới đều nói về một sự kiện quan trọng ở thế gian, chính là khi mạt thế, đạo đức xuống dốc, con người không còn tâm pháp ước chế, loạn tượng xuất hiện khắp nơi, sẽ có một vị Thánh Vương tới để cứu rỗi con người lần cuối. Trong Cơ Đốc giáo, vị Thánh nhân đó là Thiên Chúa. Trong Phật giáo, vị Thánh nhân đó là Đức Phật Di Lặc. Trong Do Thái giáo, vị Thánh nhân đó là Đấng Messiah… Còn trong Đạo giáo thì vị Thánh Vương cứu thế đó mang xưng hiệu nào?
Người xưa kết hôn chủ yếu thông qua mai mối, thậm chí trước hôn nhân còn chưa từng gặp mặt nhau lần nào nhưng hai vợ chồng vẫn có thể sống hòa hợp cùng nhau đến đầu bạc răng long. Từ các điển cố lịch sử, từ văn hóa truyền thống, chúng ta có thể thấy, sở dĩ vợ chồng thời xưa có thể chung sống trọn đời được như vậy là nhờ đối đãi với nhau bằng bốn chữ “ân, nghĩa, kính, nhẫn”.
Trong văn hóa phương Tây có kể một câu chuyện về cuộc nổi loạn trên Thiên đàng của Tổng lãnh Thiên thần Lucifer, kẻ sau đó đã trở thành quỷ Satan và thất bại trong cuộc chiến với Tổng lãnh Thiên thần Michael. Sự kiện này đã trở thành nguồn cảm hứng cho rất nhiều tác phẩm hội họa về sự đối đầu giữa thiện và ác, đặc biệt là sự lựa chọn thiện ác bên trong nội tâm của mỗi người.
Mời đọc bài tại: https://trithucvn2.net/van-hoa/buc-thien-than-bat-troi-quy-satan-khong-chi-la-cuoc-chien-thien-dang.html
Thưa quý vị, đối với mỗi người chúng ta, mỗi giai đoạn cuộc đời và mỗi trải nghiệm cuộc sống lại có những chiêm nghiệm khác nhau về hạnh phúc. Khi còn nhỏ, có được một miếng bánh ngon, một cái kẹo yêu thích và sự công nhận của cha mẹ đã là hạnh phúc lớn nhất rồi. Lớn hơn nữa, chúng ta mong một cuộc sống đủ đầy, thỏa sức đam mê và theo đuổi đam mê. Khi đạt đến độ tuổi chín muồi, chúng ta mơ về mái nhà yên ấm. Ở tuổi xế chiều, người ta cho rằng có sức khỏe là hạnh phúc.
Trong tiếng Hán, “tiết” có nhiều nghĩa. Nghĩa gốc của “tiết” là “mấu tre”, “mấu trúc” (vì thế, chữ này có bộ thủ Trúc). Rồi nó dần chuyển nghĩa, chỉ sự tiếp nối giữa hai đốt cây, hai khúc, hai đoạn vật thể. Từ đây, nó tiếp tục mở rộng nghĩa để chỉ thời điểm tiếp xúc giữa hai khoảng thời gian phân chia theo thiên văn – khí tượng trong năm, ví dụ như một năm chia làm 24 tiết (lập xuân, vũ thuỷ, kinh trập, xuân phân, thanh minh, cốc vũ, lập hạ, tiểu mãn, mang chủng, hạ chí, tiểu thử, đại thử, lập thu, xử thử, bạch lộ, thu phân, hàn lộ, sương giáng, lập đông, tiểu tuyết, đại tuyết, đông chí, tiểu hàn, đại hàn). Sau đó tiết chuyển thành nghĩa “ngày lễ, dịp cúng lễ, vui mừng” – đây chính là nguồn gốc trực tiếp của tết mà ta đang đề cập.
Kính thưa quý vị, mỗi độ Tết xưa, khi những cành đào bắt đầu hồng lên trước ngõ quê đượm màu của năm tháng, mùi bánh chưng luộc lan tỏa trong không khí se lạnh, người ta lại ngóng chờ nhau, người ở nhà lặng lẽ đếm từng ngày, người đi xa rộn lên ký ức về mái ấm. Nhưng tình cảm tưởng như thiêng liêng đó đã trở nên xa xôi đến lạ lẫm. Tết nay dường như lại trở thành dịp đi xa. Đi du lịch. Đi nghỉ dưỡng. Đi để “xả hơi” sau một năm làm việc mệt mỏi. Và trong những chuyến đi ấy, có không ít ngôi nhà đã vắng đi tiếng cười của con cháu.
Lý niệm “Thiên nhân hợp nhất” là cốt lõi của văn hóa truyền thống phương Đông, luôn chiếm vị trí chủ đạo. Đối với các lĩnh vực như luân lý đạo đức, quan niệm giá trị, ý thức thẩm mỹ… thì “Thiên nhân hợp nhất” đều có ảnh hưởng rất sâu xa. Lý niệm này lấy quan hệ giữa Trời và Người làm trung tâm để xem xét vấn đề nhân sinh và vũ trụ, do đó nó là một loại thế giới quan và vũ trụ quan, là cảnh giới tinh thần mà con người theo đuổi, là nơi trở về và cội nguồn tư tưởng của quan niệm truyền thống.
Mời đọc bài. tại: https://trithucvn2.net/van-hoa/ly-niem-thien-nhan-hop-nhat-trong-van-hoa-truyen-thong.html
Yêu thương chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ là truyền thống đạo đức tốt đẹp từ ngàn xưa đến nay. Nhưng yêu thương chăm sóc cha mẹ không chỉ cần làm được “dưỡng thân”, còn phải làm được “dưỡng tâm” mới thực sự trọn vẹn.
Ngày nay rất nhiều người coi chính phủ là cơ quan giải quyết tất cả các vấn đề xã hội. Họ nói rằng các chính phủ tốt cần giải quyết tất cả vấn đề xã hội cho người dân. Nhưng các vị Cha Lập quốc Hoa Kỳ tin rằng chính phủ nên nhỏ bé, và không phải là cơ quan để giải quyết tất cả các vấn đề xã hội.
“Đạo đức” là một khái niệm không ai không biết trong cuộc sống đời thường. Xã hội cũng có cách nói rằng một người nào đó có đạo đức cao thượng, hoặc một người nào đó thất đức hay có đạo đức thấp kém. Đạo đức là giá trị cao quý nhất của nhân loại, nhưng cũng là giá trị thường hay bị bỏ qua. Có nhiều người thậm chí còn xem chúng chỉ là những quy tắc tương đối. Vậy rốt cuộc, thế nào là “Đạo”, thế nào là “Đức”?
Mời đọc bài tại: https://trithucvn2.net/van-hoa/chung-ta-thuong-noi-dao-duc-vay-the-nao-la-dao-va-duc.html